词语: 僮僮
拼音: tóng tóng
注音: ㄊㄨㄥˊ ㄊㄨㄥˊ
词语解释
僮僮tóng tóng
◎童童。盛貌。
国语辞典
僮僮tóng tóng
◎戒惧恭敬的样子。
例证:《诗经 · 召南 · 采蘩》:“被之僮僮,夙夜在公;被之祈祈,薄言还归。”
僮僮的字义分解
僮 拼音: tóng,zhuàng ;部首: 人 ;总笔画: 14
僮 [ tóng ] 1. 封建时代受奴役的未成年人。 如: 书僮。僮仆。 2. 同“童”。 僮 [ zhuàng ] 1. 〔~族〕中国少数民族,今改作“壮族”。