唐代诗人: 黄櫱禅师 李昂 于良史 张仲素 陈羽 | 宋代诗人: 章良能 李持正 幼卿 杜常 刘季孙 | 清代诗人: 金缨 庄棫 德容 顾贞观 沈复

马诗二十三首拼音版

唐朝 李贺 浏览:

shīèrshísānshǒu

  lóngtiēliánqiányínbáiyān

  rénzhījǐnchànshuíwèizhùjīnbiān

  yuècǎogēntiántiānjiēxuěshìyán

  wèizhīkǒuyìngruǎnxiānxián

  zhōutiānchēshàngshān

  míngzōufèngyuànchìzuìchéngēn

  fēifánfángxīngběnshìxīng

  xiàngqiánqiāoshòuyóudàitóngshēng

  shāxuěyānshānyuèshìgōu

  dāngjīnluònǎokuàizǒuqīngqiū

  chámáohuā

  lièjiāozhūluòduànzhǎng

  西jiǔjiānglándōngwángfàngàn

  jūnwángruòyànshuíwèichēyuán

  chìrényòngdāng

  wénguǒxiàrènmánér

  liùshūcōngcōngjīnhuànlóng

  láishuāngzhànjùnzhé西fēng

  cuībǎngjiāngshénzhuīxiàngfēng

  jūnwángjīnjiějiànchǔzhúyīngxióng

  nèigōngrényínjiānlín

  shíyánbǎnshàngcèngdèngfēngchén

  zhúchūzǎněrtáohuāwèishàngshēn

  shíjiǎozhènqiānjièjiāngjūn

  bǎojuéshuíjiāzhǎngwénxiáxiāng

  duījīnmǎijùnjiāngsòngchǔxiāngwáng

  xiāngzhěluóxīnpánlóngdēnglín

  huíkànnánshàngshuídàoféngchūn

  cónghuángōngliènéngwēi

  zhāogōulǒngchūkànyúnfēi

  tángjiànzhǎnsuígōngquánmáoshǔtàizōng

  xiánjīnjiǎzhòngqiězhuōpiāofēng

  báitiěcuòqīngzhēnjiānluòshā

  shìrénliánxiǎojǐngjīnlièwèicháng

  xiàngqiánkànxuánmáozàijiān

  zhǐjīnpóubáicǎoqīngshān

  xiāotuójīngyuáncóngzhúguólái

  kōngzhīyǒushànxiāngjiězǒuzhāngtái

  chóngwéiyànwěibǎojiànshìcháng

  qiúqiānjiǎoxiāncǎiyǎnzhōngguāng

  zànténghuángxiānrénshàngcǎilóu

  biānlēishìzhégāozhōu

  hànxuèdàowángjiāsuíluánhàn

  shǎojūnhǎishàngrénjiànshìqīngluó

  àishénxiānshāojīnyān

  jiùzhōngjiēròujiěshàngqīngtiān

作者介绍
  李贺(约公元790年-约817年),字长吉,汉族,唐代河南福昌(今河南洛阳宜阳县)人,家居福昌昌谷,后世称李昌谷,是唐宗室郑王李亮后裔。有“诗鬼”之称,是与“诗圣”杜甫、“诗仙”李白、“诗佛”王维相齐名的唐代著名诗人。著有《昌谷集》。李贺是中唐的浪漫主义诗人,与李白、李商隐称为唐代三李。有“‘太白仙才,长吉鬼才’之说。李贺是继屈原、李白之后,中国文学史上又一位颇享盛誉的浪漫主义诗人。李贺长期的抑郁感伤,焦思苦吟的生活方式,元和八年(813年)因病辞去奉礼郎回昌谷,27岁英年早逝。
热门推荐
© 2025 古诗文网网 | 古诗大全 诗词名句 古文典籍 文言文名篇 唐诗三百首 宋词精选 元曲精选
湘ICP备20012152号-2